Anh là một người rất dễ khiến người khác phải lòng. Mục Gia Hòa, anh đừng nhìn em bằng ánh mắt ấy, nếu không em sẽ không thể buông được anh. Mãi lâu sau, Mục Gia Hòa cất tiếng: "Có phải sau đó…. chúng ta đã chia tay không?" Giấc mơ nhìn thấy người chết là vợ mình nhưng chưa chết nên chọn lô đề 73 hoặc 54 Vài phút sau thì xung quanh đồn là anh đó đã chết, đi theo ra ngoài xem thì thấy đã nằm lăn lóc bên vệ đường(không nhìn rõ mặt) Uyênn Nhii 30 Tháng Tám, 2020 at 5:25 chiều. Em mơ thấy Explore Recent Photos; Trending; Events; The Commons; Flickr Galleries; World Map; Camera Finder; Flickr Blog; Prints Gọi anh là đĩa phim bị xước Vì lần nào nhìn anh là em đứng hình 🥰 Theo dõi @tuilayii @duyenn.hiip nữa nha mọi người. Cre : Tuilayiyi #xinhdep #gaidep #sinhvien #cap3 #gaixinh #yeuthuong #yeu #hotgirl. 2w. 1759. Chắc rằng nhiều anh em đã không quá xa lạ cô nàng hot girl intagram này rồi, với vẻ đẹp trời ban cô nàng dễ dàng làm say đắm lòng người chỉ bằng một ánh nhìn. Gần đây cái tên của cô lại 1 một lần nữa được phủ sóng trên khắp mạng xã hội vì vóc dáng đầy Y1SfiO. Chu Tiểu Bắc, Hàn Thuật, Jade, Nguyễn Tú Uyên, Nhã Nam, Tân Di Ổ, Tạ Cát Niên, Trịnh Thanh Hà, Vu VũĐược sự đồng ý của bạn Jade, Hội đăng lại bài viết cảm nhận của bạn ấy về tác phẩm “Cho anh nhìn về em” – Tân Di Ổ, Trịnh Thanh Hà và Nguyễn Tú Uyên dịch, Nhã Nam phát đang xem Người anh nhìn chính là em reviewTrên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là chuyện cũ, một là mưa hoa lẽ tôi nằm trong nhóm những người hơi sợ văn của Tân Di Ổ. Mặc dù không phải tôi chê điều gì ở truyện của chị, nhưng mới đọc xong hai bộ thôi mà cứ mãi có cảm giác không trọn vẹn. Nói chung, Tân Di Ổ là cây viết truyện rất có nội dung, mà nội dung thì rất “nặng”, làm một đứa tâm tính thiếu nữ còn ít nhiều tràn trề như tôi ngại tiếp xúc. Sợ mình cáng không nổi sức nặng của câu tôi, Tân Di Ổ được xếp vào cùng nhóm với Đồng Hoa. Tôi cho rằng phong cách của hai người từa tựa nhau, cả về cách viết lẫn giọng văn. Nếu nói cụ thể hơn một chút, thì Đồng Hoa viết “tự nhiên” hơn, câu chữ bình thản mềm mại, lạnh tựa nước; còn Tân Di Ổ viết cũng lạnh, nhưng lạnh giá như băng tuyết mùa đông. Những cuộc đời trong văn của Tân Di Ổ hợp thành một xã hội thu nhỏ, nơi mà mọi cái xấu, mọi sự thực, mọi lựa chọn nghiệt ngã trong cuộc sống đều bị bóc trần trước mắt người đọc. Nhiều lúc cũng thấy đau lòng lắm, nhưng nếu đem cảnh đời thực ra so sánh với câu chữ của chị, chắc cũng không lệch mấy phần.“Cho anh nhìn về em” là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại dài nhất mà tôi đọc trước giờ. Ban đầu nhìn hai quyển sách vừa nặng vừa dày này, thú thực là tôi hơi hoa mắt, thậm chí với 10 chương đầu tiên, tôi cũng phải thầm kêu than, thắc mắc sao mà văn phong của Tân Di Ổ trong truyện này lê thê quá vậy? Câu từ dài dòng, mạch văn chậm rãi hơn nhiều so với quyển “Anh có thích nước Mỹ không?”, cái còn giống có chăng chỉ là nét lạnh lùng khó lẫn với ai của giọng kể. Có lẽ muốn đọc truyện này cần có chút kiên nhẫn, bởi vì trong hơn 70 chương sau tốc độ hành văn vẫn không có gì thay đổi T__T.Thứ làm tôi thấy có chút thú vị ở những chương đầu, để rồi quyết định đọc tiếp, là tình cảm giữa Hàn Thuật với Chu Tiểu Bắc không phải nữ chính. Phải nói rằng tôi không thích tính cách Hàn Thuật thuở thiếu niên, cũng không thích biểu hiện của anh quãng thời gian sau này; nhưng Hàn Thuật khi còn qua lại với Chu Tiểu Bắc thật sự là một người đàn ông đạt đủ tiêu chuẩn làm chồng D, dù có đôi lúc người đọc sẽ thấy anh ta sao mà kỹ tính quá thể. Thật ra với mẫu người xuề xòa như Tiểu Bắc, kiểu người thế này vô tình rất phù hợp. Thêm nữa là quan điểm sống của Hàn Thuật khá giống tôi “Cho dù có yêu công việc đến đâu thì việc hưởng thụ cuộc sống vẫn phải đặt lên hàng đầu.” Nghĩa là “Sẽ nỗ lực nhưng không bao giờ hy sinh niềm vui của mình để phấn đấu.” Thật tình không nghĩ câu chuyện sau này lại hoàn toàn nói về Tạ Cát Niên, dù đến trang cuối cùng của truyện, tôi vẫn thấy Hàn Thuật hợp với Tiểu Bắc thêm Top 10 Cửa Hàng Mỹ Phẩm Gần Đây, BeautygardenTuổi thơ của Tạ Cát Niên có đôi chỗ khá giống với tuổi thơ của La Kì Kì trong “Thời niên thiếu không thể quay trở lại”. Nhưng, khác với Kì Kì, cuộc sống của Cát Niên là cuộc sống của một con bướm tiến hóa ngược dòng thời gian, bị chính cha mẹ buộc phải thu dần cánh lại, sau cùng nhốt mình trở vào kén, mãi mãi khép chặt cánh cửa lòng. Nếu thế giới của Kì Kì tựa buổi bình minh kì ảo đủ mọi sắc màu, khi mà ánh sáng của ngày mới dần kéo Kì Kì thoát khỏi đêm đen; thì thế giới của Cát Niên là buổi hoàng hôn, là khi ngày sắp tàn, khi bóng đêm chực chờ phủ ngập cuộc đời cô. Đối với Cát Niên, tia sáng đẹp đẽ nhất giữa bóng đêm đó trước sau chỉ có mình Vu Vũ. “Tiểu hòa thượng của cô, anh là mưa trên núi Vu…”Thẳng thừng mà nói ban đầu tôi cũng không ấn tượng lắm với Vu Vũ, cho rằng tình cảm của Vu Vũ không rõ ràng. Sau cùng mới vỡ lẽ, hóa ra chỉ là vì cuộc đời bạc với Vu Vũ quá. Chẳng lẽ khi sinh ra đã là con của kẻ giết người, thì dù có giãy giụa thế nào cũng không thoát ra khỏi những đường chỉ tay số mệnh hay sao?Vu Vũ với Cát Niên, hai con sâu bướm chen nhau trong lòng đất, con này nhường con kia chút ánh sáng yếu ớt. Vì chỉ một con có cơ hội được Cát Niên dần dần nảy sinh tình cảm thân thiết với Vu Vũ, tôi không tin là Vu Vũ không nhận thấy. Nhưng cô cứ mãi đóng chặt cánh cửa lòng, chỉ dám run rẩy ngóng trông tiếng bước chân bên kia lớp cửa gỗ; còn Vu Vũ, chắc đã sớm nhận ra tình cảnh của hai con sâu bướm này rồi. Nhưng anh cũng muốn được sống, cũng muốn được hạnh phúc. Suy cho cùng ý chí sinh tồn của con người là thứ mãnh liệt nhất. Vì hy vọng vào hạnh phúc mong manh đó, Vu Vũ đã làm tất cả những gì có thể, thế nên đừng trách sao anh tìm đến con đường tương lai với Trần Khiết Khiết mà không phải Cát Niên. Bởi tôi tin là, chẳng có ai hiểu rõ hơn Vu Vũ, rằng Cát Niên vốn không phải một con sâu bướm. Hình ảnh xót xa nhất còn đọng lại có lẽ là nụ cười dịu dàng cuối cùng mà anh dành cho Cát Niên, rằng “Trước giờ cậu chưa từng nói ra…” Nhưng cuối cùng, anh đã thất bại. Không chỉ thất hẹn với Trần Khiết Khiết, mà Cát Niên của ngày hôm đó, và của hơn mười một năm ròng sau này, cũng vẫn không thể nào quên được nụ cười đẹp đẽ với tà áo trắng tinh, không quên được gốc cây lựu ngày xưa. Cái kén của cô, rốt cuộc, chưa từng bị phá liên hệ giữa Hàn Thuật với Cát Niên có một khởi nguồn khá dễ thương. Vở kịch về nàng Bạch Tuyết, lẽ ra sẽ trở thành một bắt đầu đẹp như thơ cho một mối tình thuần khiết, lãng mạn thuở thiếu thời. Đáng tiếc, giữa hai người họ không tồn tại tình cảm ấy, bởi dù lòng Hàn Thuật luôn hướng về Cát Niên, nhưng trong mắt cô, mãi mãi chỉ có Tiểu hòa thượng là ánh sáng mà cô nguyện ước được nhìn thấy. Giống như việc người ta luôn mong được ngắm sao qua lớp bụi mù phủ trên bầu trời thành phố, mà thường chẳng chú ý tới những ánh đèn muôn màu dưới mặt đất. Mười một năm trôi qua, thứ tình cảm mà Hàn Thuật dành cho Cát Niên đã chẳng còn đơn thuần là rung động tinh khôi của tuổi trẻ nữa, nó trộn thêm rất nhiều day dứt, rất nhiều đau khổ, đến từ những đêm mất ngủ, từ những cơn ác mộng triền miên kéo dài trong suốt hơn mười một năm đó. Mười một năm, lòng Cát Niên sớm đã giá lạnh tựa mặt nước chờ kết thử hỏi trên thế gian, có cuộc đời ai là hoàn hảo, có bao nhiêu người may mắn đến bên nhau mà không chỉ vì cái gọi là “chỗ dựa”? Thế giới hoàn mỹ của Hàn Thuật sụp đổ. Thế giới mà bao năm Cát Niên ra sức vun vén với Phi Minh – thậm chí có đôi lúc còn ảo tưởng rằng nó sẽ tồn tại mãi mãi – thì lại bong ra từng mảng. Cuộc sống biến ảo khôn lường. Phi Minh trở về bên mẹ ruột; lời hứa “nếu như” của Đường Nghiệp mong manh như bọt bóng xà phòng; mất đi tất cả tình thân… Bao nhiêu biến cố dồn dập đổ về, cuối cùng đã khiến Cát Niên chua chát nhận ra rằng Nếu như biết giãy giụa cũng không thể tìm ra lối đi nào khác hơn, thà hãy chọn một con đường thỏa hiệp. Có lẽ là tha thứ cho Hàn Thuật, tha thứ cho Trần Khiết Khiết, mà cũng là tha thứ cho chính cô, tha thứ cho Tiểu hòa thượng, để giọt mưa trên núi Vu đó hòa vào nước mắt, để thời gian của tất cả quay trở về quỹ đạo cần chốt cho những sự kiện đan cài trong câu chuyện chậm rãi và bi thương về thời thanh xuân này, chính là sự lựa chọn của mỗi con người. Giới thiệu Độ dài 80 chương 76 chính văn + 4 phiên ngoại Tên Hán Việt Ánh mắt chiếu tới chỗ là ngươi Nội dung Đô thị tình duyên, giới giải trí, ngọt văn Nhân vật chính Thẩm Ương, Khương Trân │nhân vật phụ │ Editor Tiệm cơm trong hẻm Khương Trân là nữ nghệ sĩ mới, có cơ hội hợp tác với ảnh đế Thâm Ương trong bộ kịch lớn “Trường sinh duyên” Chính nhờ danh tiếng của bộ kịch và độ hút của ảnh đế, nữ diễn viên này chỉ cần ra mắt một lần là nổi tiếng Đông thời tin đồn về hai người cũng bắt đầu bủa vây, đủ loại tin tức không rõ thực hư xuất hiện. Một ngày nọ, phóng viên bao vây nữ chính trong câu chuyện xấu đó. Phóng viên “Khương Trân, bây giờ fan hâm mộ hô hào nhiệt liệt như vậy, cô cùng Thẩm ảnh đế có khả năng trở thành sự thật hay không?” Khương Trân mỉm cười “Tôi cùng Thẩm lão sư chỉ là bạn bè”. Sau khi Khương Trân vào xe bảo mẫu, vừa mới bước vào đã bị tay của người nào đó kéo vào trong lòng ngực, bờ môi ấm áp của anh lưu luyến trên vành tai mẫn cảm của cô “Có bạn bè nào sẽ đối với em như vậy sao? Hả?” * Mỹ mạo tiểu hoa đán x Lạnh nhạt nội liễm Ảnh đế. Tên truyện Người anh nhìn là em. Tác giả Tống Cửu Cận. Thể loại Đô thị tình duyên, giới giải trí, ngọt văn, HE. CP Mỹ mạo tiểu hoa đán x Lạnh nhạt nội liễm Ảnh đế. Editor/Link đọc Tiệm Cơm Trong Hẻm Văn án Người mới Khương Trương vì hợp tác với ảnh đế Thâm Ương trong IP đại kịch “Trường sinh duyên” một lần là nổi tiếng, bên ngoài chuyện xấu liên quan đến hai người bay đầy trời. Một ngày nào đó, phóng viên bao vây nữ chính trong câu chuyện xấu đó. Phóng viên Khương Trân, bây giờ fan hâm mộ hô hào nhiệt liệt như vậy, cô cùng Thẩm ảnh đế có khả năng trở thành sự thật hay không? Khương Trương mỉm cười Tôi cùng Thẩm lão sử chỉ là bạn bè. Sau khi Khương Trân vào xe bảo mẫu, vừa mới bước vào đã bị tay của người nào đó kéo vào trong lòng ngực, bờ môi ấm áp của anh lưu luyến trên vành tai mẫn cảm của cô “Có bạn bè nào sẽ đối với em như vậy? Hả?” Sau khi thấy Thẩm Ương trả trời tin nhắn thì Nghiêm Lộc mới bình tâm lại, chỉ cần những tin tức “tình cảm luyến ái” trên mà không phải sự thật thì chuyện này rất dễ giải quyết.“Cái gì?” Nghiêm Lộc nhảy dựng lên, không dám tin nhìn anh, “Không để cho Khương tiểu thư ra mặt sao ạ?”“Đúng vậy.”“Thẩm ca, chẳng lẽ anh không biết bây giờ cư dân mạng ầm ĩ việc này lớn bao nhiêu sao? Anh cũng nhìn thấy weibo của anh bị oanh tạc thế nào rồi, đám fan hậm mộ quá điên cuồn, Phó tổng cũng gọi mấy cuộc điện thoại cho em, chuyện này vốn chỉ là hiểu lầm, chỉ cần Khương tiểu thư làm sáng tỏ trên weibo một chút thì mọi chuyện liền giải quyết dễ dàng.” Nghiêm Lộc không thể hiểu được tại sao anh ấy có thể nghĩ như vậy, rõ ràng đây là một cách giải quyết đơn giản Ương ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc nói “Không thể liên lụy đến cô ấy.”“Thẩm ca, em thật sự không hiểu.”“Hiện tại cô ấy là người mới đang trong con đường đi lên, không thể có vết nhơ cũng không thể bị hắt nước bẩn, mà coi như cô ấy có ra mặt giải thích thì cũng sẽ có ảnh hưởng không tốt đến cô ấy, mà tôi lại không muốn trên con đường sự nghiệp của cô ấy có một cái nhãn hiệu không đúng, cũng không muốn ảnh hưởng đến cô ấy, tôi nói như vậy cậu đã hiểu chưa?”“Thẩm ca, anh có tính sai hay không, có scandal với anh như thế nào thành bị hắt nước bẩn rồi?” Nữ minh tinh trong giới giải trí muốn có scandal với anh đều không có cơ hội, như nào từ trong miệng anh lại thành vết nhơ của người khác rồi? Nước bẩn?Đột nhiên Nghiêm Lộc nghĩ đến một chuyên, cậu nhìn Thẩm Ương, cẩn thận hỏi “Thẩm ca, không phải anh đang bảo vệ Khương tiểu thư chứ?”Thẩm Ương cúi mặt xuống, “Không thể phủ nhận.”Nghiêm Lộc bất đắc dĩ thở dài một hơi, xoa huyệt thái dương đang đau buốt, “Anh biết đấy, nếu cô ấy không ra mặt làm sáng tỏ, chỉ có phía chúng ta đơn phương phủ nhận thì căn bản không có người tin chúng ta.”“Vậy giải thích thì sẽ có người tin sao? Loại chuyện như thế này người tin tưởng thì dù không nói gì cũng sẽ tin, người không tin tưởng thì có nói gì họ cũng sẽ không tin.”Lần này cả đầu của Nghiêm Lộc đều đau, sở dĩ bây giờ anh khó xử như vậy là vì anh biêý fan hâm mộ của Thẩm Ương đáng sợ như thế nào, nhất là những fan muốn khơi mào thuốc súng từ chuyện này, cậu rất lo lặng nếu xử lý chuyện này không tốt sẽ làm cho fan hâm mộ bạo động mất.“Thẩm ca!”“Đừng nói nữa, nhớ kỹ lời tôi nói đấy, không được lôi kéo cô ấy ra trước công chúng càng không được lén đi tìm cô ấy, cậu hiểu rõ tính tình của tôi thế nào rồi đấy.”Nghiêm Lộc trầm mặc, mấy phút trước cậu còn ôm tâm tư muốn bí mật đi tìm Khương Trân, nhưng suy nghĩ này hiện tại đã bị đánh vỡ không còn một mảnh, bởi vì cậu rất hiểu tính cách của Thẩm Ương, cậu không thể làm trái ý của Thẩm Ương được, thế là đành phải mở hội nghị khẩn cấp mới quản lý bộ phận ngoại giao để tìm ra biện phái đối phó, cuối cùng là phát weibo của Thẩm Ương để làm sáng tỏ mọi khi đăng tin thông báo thì weibo của Thẩm Ương tiếp tục bị thất thủ, nhưng mà bình luận tiêu cực đã giảm đi không ít, nhưng cũng có không ít các fan cảm thấy bất mãn với thông báo này, bởi vì thông báo này chỉ phụ nhận tin đồn hẹn hò chứ từ đầu đến cuối không hề đề cập đến thân phận của cô gái thần bí trong tấm hình, bọn họ muốn biết thân phận chân thật của cô gái thần bí này, hơn nữa yêu cầu nhà gái tự mình đứng ra giải thích rõ ràng thì bọn họ mới weibo bây giờ phân thành hai phe phái hết sức nghiêm trọng, nhưng đoàn đội của Thẩm Ương rõ ràng chỉ đăng duy nhất thông báo này để giải quyết chuyện này, mặc kệ bình luận trên weibo náo loạn như thế nào, đoàn đội của Thẩm Ương và công ty Kinh tế đều có bày tỏ gì thêm.***Chuyện này của Thẩm Ương đã nhấc lên một trận gió tanh mua đã không lâu không có trên weibo, Khương Trân đọc bình luận dưới weibo Thẩm Ương, lần đầu tiên tức giận đến run rẩy, chuyện này vì cô mới nên mới xảy ra, nhưng người đứng ra gánh chịu lại là Thẩm Ương, cô thật sự rất áy náy với anh, áy náy đến mức nhịn không được mà cầm điện thoại bắt đầu viết trên weibo. Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể phát lên weibo, bởi vì trong lúc quan trọng điện thoại bị Trương Tịnh Tịnh giựt lại, chị có thể tưởng tượng được nếu như tin weibo này của Khương Trân được phát thì sẽ nhấc lên sóng to gió lớn như thế nào, lúc này chị bị dọa đến sau lưng toàn mồ hôi lạnh.“A Trân, em điên rồi.” Chị cắn răng mắng cô.“Chị Tịnh Tịnh, việc này không phải như vậy, Thẩm lão sư không phải người như bọn họ nói, bọn họ đang vu oan cho anh ấy, rõ ràng là em…”“Xuỵt.” Trương Tịnh Tịnh lập tức bước lên bịt miệng của cô, “Tiểu tổ tông của chị, em nói nhỏ thôi, em mà la nữa là cả thế giới đều sẽ biết đấy.”Khương Trân kéo tay chị xuống, sốt ruột hỏi “Chị Tịnh Tịnh, nếu như em giải thích, mọi chuyện có tốt lên hay không?”“Em cho rằng chỉ đơn giản như vậy hay sao? Chị nói cho em biết, nếu như em đăng tin weibo này chỉ càng làm cho em và anh ta đứng trước vòng xoáy lớn hơn mà thôi.” Trương Tịnh Tịnh nói không khoa trương chút nào, trước kia chị không được chứng kiến sức chiến đấu của đám fan hâm mộ của Thẩm Ương, nhưng bây giờ đích thân trải nghiệm thì mới hiểu được hai chữ “Đáng sợ” đều không đủ hình dung đâu. Tục ngữ nói “Nước có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền”, bởi vì Thẩm Uong quá nổi tiếng lại thêm bình tượng không gần nữ sắc của anh đã ăn sâu bén rể nên bây giờ chỉ cần một chút xíu gió thổi thôi cũng sẽ khiến cho gió to sóng Trân chưa từng trải qua chuyện như vậy, cũng chưa từng mang đến phiền toái lớn cho người khác như vậy, cho nên bây giờ cô không biết phải làm sao, cũng không biết nên làm thế nào mới Tịnh Tịnh nhìn thấy bộ dạng bứt rứt áy náy của cô, chị thở dài một hơi, thật ra tâm trạng của Khương Trân chị có thể hiểu được, chị quen biết Khương Trân gần ba năm, nếu nói điểm nổi bật nhất trên người cô là gì thì chính là không muốn làm phiền người khác, càng không muốn vì chuyện của mình là liên lụy đến người khác, nhưng hiện tại tất cả những nguyên nhân dẫn đến chuyện mà Thẩm Ương gặp đều do cô, cho nên cô không cảm thấy tội lỗi mới là lạ.“Đối với Thẩm lão sư mà nói chỉ cần em giữ im lặng là trợ giúp lớn nhất đối với anh ấy rồi.”Trương Tịnh Tịnh nhìn cô, rõ ràng hốc mắt đã đỏ ửng nhưng vẫn gượng không cho nước mắt rơi xuống, người có tính cách như vậy trên thực tế sẽ rất vất vả.“Két.” Cửa phòng nghỉ bất thình lình bị đẩy ra, giọng nói của Nghiêm Lộc truyền vào, “Thẩm ca, trên weibo…” cậu vừa nói được nửa đột nhiên im bặt, bởi vì cậu nhìn thấy Trương Tinh Tịnh cùng với Khương Trân vành mắt đang đỏ Trân và Trương Tịnh Tịnh cũng không nghĩ đến lúc này sẽ có người tiến vào, Khương Trân cuống quít quay người đi, ngay lúc cô vừa quay người thì Thẩm Ương đi vào, ánh mắt trầm tĩnh của anh quét qua hai người một vòng, đại khái là do bầu không khí, anh chỉ cùng với Trương Tịnh Tịnh giao mắt với nhau liền hiểu rõ vấn Tịnh Tịnh cúi đầu nhìn Khương Trân một cái sau đó đi về phía Thẩm Ương, chị lắc đầu, nhỏ giọng nói “Thẩm lão sư, anh giúp tôi khuyên em ấy đi.” Nói xong chị kéo Nghiêm Lộc ra ngoài thuận tay đóng cửa phòng nghỉ lại, Nghiêm Lộc hơi không hiểu “Khương tiểu thư sao vậy?”Trương Tịnh Tịnh dựa trên cửa ra vào “Sắp bị chết đuối trong áy náy.”Nghiêm Lộc “???”Nhưng cậu cũng chỉ sủng sốt một chút liền hiểu rõ vấn đề, khẽ thở dài một hơi.“Cái này cũng không phải hoàn toàn là lỗi của cô ấy.”“Em ấy chính là không qua được đạo lý trong lòng em ấy.” Điểm này trong lòng Trương Tịnh Tịnh rất rõ ràng.***Thẩm Ương nhìn Khương Trân quay lưng về phía anh, bả vả gầy yếu run nhè nhẹ nhưng lại không phát ra tiếng nào.“Khương Trân.”Sau khi nghe thấy Khương Trân nhanh chóng đưa tay lau khóe mắt, Thẩm Ương thở dài một hơi, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, “Em ngẩng đầu nhìn anh.”Khương Trân cắn răng, vẫn cúi đầu như cũ.“Khương Trân, anh nói em ngẩng đầu nhìn anh.” Ngữ khí của anh cứng rắn Trân không dám ngẩng đầu nhìn anh, bởi vì cô rất rõ ràng bây giờ mình chật vật như thế nào, nhưng lại không thể không ngẩng đầu, “…Thẩm lão sư.”Thẩm Ương nhìn hốc mắt đỏ ửng của cô trong lòng hơi bất đắc dĩ, nhỏ giọng an ủi “Việc này không có quan hệ đến em, cho nên em không cần phải chịu trách nhiệm cái gì cả.”“Sao lại không có quan hệ, nếu như không phải anh đưa em đi bệnh viện thì anh cũng đâu thể nào bị chụp được, cũng sẽ không tạo thành cục diện như bây giờ.” Đây là bởi vì cô, sao lại không có quan hệ chứ?“Em a, chung quy vẫn là còn trẻ, ở trong cái giới này của chúng ta, em hẳn là phải quen thuộc những lời ca ngợi hay nhục mạ đến choáng ngợp ấy, chỉ có như vậy em mới có thể giữ vững tâm tư, mới có thể đứng vững gót chân được.”“Nhưng không phải do anh sai, anh lại chịu chửi rủa thay em.”Thẩm Ương nhìn cô như vậy có thể hiểu rõ, nếu như người bị chửi là cô, cô có thể cắn mội chịu một chút liền xong, nhưng nếu như vì lỗi lầm của của mình mà để cho người khác bị vũ nhục, cô thẩm chí sẽ còn khổ sở hơn, mà bây giờ lại vì sai lầm của cô mà mang đến cho Thẩm Ương phiền toái lớn như vậy, trong nội tâm của cô không qua được cửa ải này.“Em sai, nhưng anh không phải là chịu thay em, anh thanh minh là biện pháp thỏa đáng nhất mà bộ phận PR của công ty đã thảo luận được, vốn là bọn họ cũng không có chụp được mặt của em, nếu như em lại chủ động làm sáng tỏ mọi việc, như vậy sẽ đem em với anh ràng buộc lẫn lộn với nhau, nhưng chỉ cần em không có ra mặt, coi như bọn họ muốn lẫn lộn cũng không có tìm được cớ nào, đến cuối cùng sẽ tự động mà hạ nhiệt xuống thôi, anh chỉ là lựa chọn một biện pháp ít tổn hại hình ảnh của anh nhất mà thôi, nói cho cùng thì anh cũng vì bản thân anh mà thôi.“Nhưng mà anh bị chửi rất thảm…”Thẩm Ương cười khẽ một tiếng, đưa tay gõ trán cô một cái, “Như vậy mà thảm à, trước kia anh còn thảm hơn bay giờ rất nhiều, chửi liền chửi, anh cũng không vì vậy mà mất một miếng thịt.”Khương Trân nhìn anh, bỗng nhiên đưa tay che mắt đè nén tiếng ngẹn ngào, thật ra những gì nãy giờ anh nói cô đều không tin, cô rất rõ rãng anh chỉ đang an ủi cô mà Ương đến gần vỗ nhẹ lưng cô, “Được rồi được rồi, khóc có sức cảm hóa như thế, vậy cảnh khóc sau này của em nhất định sẽ được đạo diễn Tống khen ngợi.”Khiơng Trân vốn là cực kỳ áy náy, nhưng lời này của anh làm cô không kiềm chế được mà lau nước mắt, ngẩng đầu u oán nhìn mắt với chóp mũi cô đều đỏ ửng, khóe mắt vẫn còn nước mắt, một đôi mắt ướt át trong suốt, lông mi ướt sũng, vào giờ khắc này anh có thể cảm nhận trái tim mình dồn dập đập một cách rõ ràng. “Trân Trân?”“Mọi người ra ngoài đi ạ, trạng thái bây giờ của bà ấy không tốt càng nhiều người ở lại sẽ càng kích thích bà ấy thôi.”“Nhưng cảm xúc của bệnh nhân bây giờ quá nguy hiểm…”“Bà ấy là mẹ của tôi, tôi biết nên xử lý thế nào.”Bác sĩ ý tá cũng bị giày vò không ít, thái độ Khương Trân lại vô cùng kiên quyết bọn họ vẫn phải tôn trọng ý kiến người nhà bệnh nhân, cho nên tất cả mọi người ra khỏi phòng bệnh, trong phòng bệnh chỉ còn lại Khương Trân và Khương Bạch Trân nhìn Khương Bạch Thiến trong góc, trong mắt của bà đã không còn nhu hòa như trước đó nữa mà chỉ lại sự hận thù, cô cùng nồng đầm, nồng đậm đến mức làm Khương Trân vô cùng bất an, một giây sau, bà chợt bắt đầu mất không chế, bà liều mạng giựt tóc chính mình, vừa giật vừa lẩm bẩm, “Lừa đảo lừa đảo, tất cả đều là lừa đảo, đều đi chết đi, chết đi.”Khương Trân đi lên nắm chặt hai tay bà, “Mẹ đừng như vậy, sẽ đau.”Khương Bạch Thiến cố gắng tránh thoát khỏi sự khống chế của cô, nhưng Khương Trân sợ bà lại tự làm chính mình bị thương cho nên vẫn nắm thật chặt, mà Khương Bạch Thiến lại bất thình lình nhìn cô, “Tại sao lại phản bội mẹ?”“Con không có phản bội mẹ, con vẫn luôn đứng về phía mẹ mà.”Khương Bạch Thiến chợt cười lạnh, ánh mắt vừa băng lãnh vừa đau buồn, “Nhưng mày vừa cứu con của cô ta, mày cứu con của tiểu tam! Mày làm sao còn dám nói đứng ở phía tao bên này?” Je Chỗ này Je để xưng hô “mày – tao” khi Khương Bạch Thiến nói với Khương Trân nhé, vì chỗ này Khương Bạch Thiến đang rất hận Khương Trân.“Con chỉ là không muốn để cho bà ta lại tổn thương…”“Không muốn để cho cô ta lại tổn thương tao? Giống như trước kia sao, cho nên mày biết rõ bọn họ làm chuyện trái với lương tâm như vậy mà vẫn cùng với bọn họ lừa tao?”Khương Trân lắc đầu, “Mẹ…”“Mày đừng gọi tao, tao không có đứa con lừa gạt như vậy! Tao không có đứa con gái ăn cây táo rào cây sung như mày!”“Mẹ, người đừng như vậy có được không?”“Mày cút đi, tao không muốn nhìn thấy mày! Cút!”“Con sai rồi, con thật sai rồi, con xin lỗi…”“Đúng vậy, là lỗi của mày, đều là lỗi của mày, nếu như không phải mày, thì sao bọn họ có thể quen biết nhau! Là mày! Tại sao mày lại muốn học múa! Vì cái gì!” Không biết Khương Bạch Thiến từ nơi nào đến sức lức, bà đột nhiên tránh thoát khỏi tay Khương Trân đồng thời cũng đẩy cô sang một Trân nhìn chằm chằm bà, giống như có một đôi tay vô hình bóp lấy cổ cô vậy, một câu đều không nói nên Bạch Thiến lạnh lùng nhìn cô, “Mày biết điều tao hối hận nhất chính là cái gì sao, chính là đã sinh ra mày, nếu như có thể, tao nhất định sẽ không cần mày.”Qua nhiều năm như thế, Khương Bạch Thiến một mực cứ lặp đi lặp lại, cô cho là mình đã bách độc bất xâm, cũng sẽ không còn đau đớn nữa, nhưng bây giờ cô lại đau đến ngay cả thở dốc cũng không được, cho tới bây cô còn không biết có mấy lời sẽ sắc biến như vậy, từng mảnh từng mảnh lăng trì cô.“Cho nên nhiều năm như vậy, người một mực vẫn rất hận con, so với hận Liễu Tân Dân thì người càng hận con hơn đúng hay không?”Khương Bạch Thiến một lẫn nữa điên cuồng gào thét, “Trong người mày lưu lại máu của anh ta, cũng lạnh lùng vô tình giống vậy, không tim không phổi, là mày, là các người, các người hủy đi cuộc đời của tao, là các người đem tao biến thành như vậy!”Khương Trân cảm thấy hốc mắt đau xót, mũi cũng rất chua, “Nhưng con yêu mẹ mà.”“Người như mày thì có tư cách gì nói yêu?”Nước mắt trong hốc mắt Khương Trân đọng lại, mà ngay lúc cô ngây người, Khương Bạch Thiến không biết lấy được dao gọt trái cây từ nơi nào, không muốn sống cắt cổ tay sáng của lười dao sắc bén làm đau nhói mắt cô, bổ nhào qua nắm chắt cổ tay bà, “Đừng như vậy! Đừng như vậy! Con cầu xin mẹ!”Cử chỉ điên rồ lúc này của Khương Bạch Thiến làm cô quá đau xót, hai người nắm chặt dao gọt trái cây tranh chấp, thấy thế, người bên ngoài lập tức phá cửa vào, hiện trường lần nữa hỗn loạn lúc hỗn loạn không biết là ai hét to một tiếng, trong không khí tràn ngập mùi máu tay Khương Bạch Thiến và chuôi dao đều là máu tươi, ánh mắt bà bắt đầu đờ đẫn, bà yên lặng nhìn cổ tay Khương Trân, một vết thương thật sau, máu thịt be bét, máu theo miệng vết thương chảy Trân nhất thời cũng mất phản ứng, cô chỉ ngốc lăng mà nhìn cổ tay mình, giọng nói của bác sĩ ý tá xung quanh hỗn loạn, mơ hồ, nhưng trong nhiều âm thanh hỗn loạn mơ hồ như thế cô rõ ràng nghe được một giọng nói quen thuộc, một giọng nam tràn đầy lo lắng.“Khương Trân!”**“Vết thương rất nghiêm trọng, đoạn thời gian này cẩn thận một chút, không được đụng đến nước.” Sau khi bác sĩ băng bó kỹ càng lại dặn Trân gật đầu với bác sĩ, “Bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi?”“Đã trấn an cảm xúc rồi, bây giờ đã ngủ rồi.”“Cảm ơn bác sĩ.”Bác sĩ “Ừ” một tiếng liền đi ra phòng bệnh, mà lúc này trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ, Khương Trân nghiêng đầu nhìn Thẩm Ương ngồi trên ghế sô pha, mấy giây sau, cô nói “Anh thật sự không định để ý đến em sao?”Thẩm Ương ngước mắt nhìn cô, cái nhìn kia nhàn nhạt, không nhìn ra chút vui buồn nào.“Còn đang tức giận sao?”“Không có, vì sao anh lại tức giận chứ?”“Anh không để ý đến em, còn không phải là tức giận sao?”“Ai dạy em những lý luận tào lao này thế.” Nói xong, Thẩm Ương đứng dậy, “Em nghỉ ngơi đi, anh đi mua cơm tối cho em.”Anh còn chưa đi tới cửa liền nghe được một trận âm thanh huyên náo phía sau, vừa mới xoay người thì một thân thể mềm mại nhào vào ngực anh, eo bị ôm thật chặt, anh nghe được giọng nói buồn buồn, “Không cần đi.”Ngọn lửa đang cháy trong lòng Thẩm Ương bị cái ôm này của cô không có chỗ nào trút, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp đưa tay vỗ vỗ đầu cô, “Anh không phải rời đi, ta chỉ muốn đi mua cơm tối cho em mà thôi.”“Em không muốn ăn, anh không cần đi, em biết anh giận em, thật xin lỗi.”“Em có biết nguy hiểm cỡ nào không, em có biết lúc bọn họ nói anh thì anh có bao nhiêu sợ hãi hay không?”“Em biết, em đều biết, lần sau em sẽ không như thế nữa, anh đừng tức giận có được không?”“Được, anh không tức giận.” Anh đưa tay đẩy cô ra một chút, lúc này mới phát hiện ngay cả dép cô cũng không mang, cứ như vậy mà chạy chân đất đến, “Sao lại không mang dép?”“Sốt ruột.”Thẩm Ương bất đắc dĩ thở dài, anh cúi người ôm cô lên, anh đặt cô lên giường, giúp cô xoa chân lúc mới kéo đắp lên cho cô, “Không phải lúc nãy nói khát nước sao? Anh rót cho em.”“Em không uống.” Khương Trân níu góc áo của anh lại, “Anh ôm em một cái có được hay không?”Thẩm Ương nhìn cô, sau đó ngồi trên giường ôm cô vào trong ngực, “Như vậy đủ chưa?”“Ừm, đủ rồi.” Cô nép trong ngực anh, gắt gao ôm lấy trong ngực đã gầy đi rất nhiều rồi, vốn cũng không có bao cân bây giờ càng gầy chỉ còn lại da bọc xương, cô sẽ không biết, khi anh xông vào phòng bệnh nhìn thấy một màn kia thì lúc đó nội tâm anh có bao nhiêu sợ hãi và hoảng lúc đó trong mắt cô một chút thần thái cũng không có, làm anh bây giờ nhớ đến đều sợ hãi.“Thẩm lão sư, anh muốn nghe chuyện cũ sao, em kể cho anh một chuyện cũ nhé?”“Được, em nói đi, anh nghe.”“Cũng không biết nên nói từ chỗ nào, đây là một câu chuyện làm cho tất cả mọi người đều hướng về tình yêu, một đôi tình nhân vô cùng nổi tiếng của trường học, mọi người đều nghĩ tình yêu trong đại học đều sẽ không bền lâu, tốt nghiệp đều sẽ chia tay, nhưng bọn họ không có, ngày ấy bọn họ tốt nghiệp một tay cầm giấy tốt nghiệp một tay cầm giấy hôn thú, được không biết bao người hâm mộ, sau khi kết hôn được hai năm hai người có một cô con gái nhỏ, mặc dù có con nhưng tình cảm của hai người lại cô cùng tốt, qua nhiều năm, lúc đứa bé bảy tuổi chợt thích múa, khóc róng muốn khiêu vũ, thế là hai người tìm cho cô bé một cô giáo chuyện môn dạy múa, mà cô giáo này vẫn còn là một sinh viên năm tư, cô ấy lớn lên rất đẹp, rất thanh thuần, mẹ của cô bé đối với cô ấy cực kì tốt, cô ấy làm giáo viên cho đứa bé được hai năm là lúc đứa bé được chín tuổi thì cô ấy từ chức, nói là muốn tự mình lập nghiệp, về sau có lẽ không có thời gian đến dạy cô bé.”“Cứ như vậy, cô giáo múa rời khỏi nhà bọn họ, thời gian cứ như vậy trôi đi, nhoáng cái đã trôi qua ba năm, cô bé mười hai tuổi, nhưng cũng chính là năm này, cuộc sống của cô bé liền sụp đổ, cô bé lần nữa vô tình gặp được cô giáo múa của cô bé, thật ra qua ba năm ấn tượng của cô bé đối với cô giáo đã sớm mơ hồ, nếu như không phải do người đàn ông bên cạnh cô thì có lẽ cô sẽ không nhận ra đó là cô giáo mình, người đàn ông bên cạnh cô ấy ôm một bé gái rất nhỏ còn một tay kia thì nắm tay cô ấy, người đàn ông kia cô bé vô cùng quen thuộc, bề ngoài người đàn ông kia cũng vô cùng quen thuộc với cô bé, bởi vì người đàn ông đó là bố của cô bé, buồn cười không?”Thẩm Ương cúi đầu, anh cũng không có cắt lời cô mà chỉ lẳng lặng nghe, chỉ là càng ôm cô chặt thêm.“Mà càng buồn cười hơn chính là, đứa bé trong ngực ông ta chính là em gái cùng cha khác mẹ với cô bé, đã được ba tuổi, thì ra cô giáo múa kia rời khỏi nhà bọn họ căn bản không phải là vì lập nghiệp hay gì, mà là cô ta mang thai, mà chủ của cái thai ấy là ông chủ của cô ta, mẹ của cô bé lúc ấy đang sinh bệnh, mà cô bé cũng biết mẹ mình có bao nhiêu yêu người bố này, cho nên cô bé không dám nói sự thật này với mẹ mình.”“Nhưng, giấy nào có gói được lửa, sự việc đã bại lộ, người đàn ông muốn ly hôn, thế mà vì được ly hôn ông ta cái gì cũng không, thậm chí ngay cả hành lý cũng không có lấy liền đi, mà người phụ nữ quá yêu người đàn ông kia, bởi vì sự phản bội của ông ta mà cả người bà liền chìm trong bóng tối, bà hận người đàn ông kia đã phản bội bà, bà… càng hận con gái bà đã cùng người đàn ông kia lừa gạt bà, cô con gái có ngoại hình vô cùng giống bố mình, bà không biết vì sao chồng mình lại phản bội mình, bà bắt đầu tra tấn chính mình, dần dần bị trầm cảm, bà không nói gì nữa, đối với cô con gái mặc kệ không hỏi, hoàn toàn coi thường, lúc nghiêm trọng thời điểm, bà ai cũng không có nhận ra, bà phát điên đập đồ vật, tê tâm phế liệt gào thét, cứ một lần lại một lần tự làm đau mình, có lần còn… tự sát.”Nội tâm Thẩm Ương vô cùng sóng to gió lớn, cô nói là một chuyện xưa, nhưng anh rất rõ ràng, đây là chuyện xưa của lúc mới quen biết anh biết trên người cô có một bí mật vô cùng nặng nề, nhưng anh sẽ không nghĩ đến sẽ là bí mật như vậy, nhiều năm như vậy cô một mực gánh trên vai chuyện cũ nặng nề như vậy, tim đau không nói nên lời.“Vậy lúc bà ấy nghiêm trọng cũng sẽ làm em bị thương giống vậy sao?”Khương Trân trầm mặc, nói “Không có nghiêm trọng giống lần này.”“Cũng chính là bà ấy từng làm em bị thương rất nhiều lần?”“Bà ấy bị bệnh, lúc mất không chế rất khó tránh khỏi sẽ có, nhưng càng nhiều thời điểm bà chỉ trầm mặc không nói lời nào, không ngủ được không ăn cơm, chỉ có lúc bà mất thời điểm sẽ nói với em vài câu, những lúc khác chưa từng có, hai mẹ con em cách nửa năm hay một năm cũng không nói câu nào.”Thẩm Ương nhắm mắt lại, anh không có cách nào đi tưởng tượng, nhiều năm như vậy rột cuộc cô đã vượt qua như thế nào. Đến cuối cũng thì anh cũng hiểu vì cái gì Thẩm Phi Cảnh chỉ lấy một ảnh chụp chung của anh và Đàm Tố, chỉ như vậy mà để cô quyết tuyệt như vậy.

người anh nhìn là em