Reviewer: Cổ Nguyệt Phương Nguyên. Tác giả: Cổ Chân Nhân. Thể loại: Tiên Hiệp (nuôi cổ, dùng cổ, luyện cổ) Số chương: 18xx đang ra. Truyện mở đầu bằng nhân vật chính Phương Nguyên, hắn kẻ xuyên việt đến Cổ Thế Giới. Sau 500 năm hắn trở thành Cổ Tiên bị thiên hạ
Hướng Dẫn Phát Tình. Thế Gian Hoài Hoa Khách. 22 chương. 41289 View. 5 /5 của 2 đánh giá. Sắc Đam Mỹ Đoản Văn Full. Nguồn : whereiamwhoiam.wordpress.com. ĐỌC TRUYỆN. THEO DÕI.
Topic này mang tính chất chia sẻ kinh nghiệm sử dụng là chính, để giúp các đạo hữu làm ebook và các converter lấy text trọn bộ truyện. Các đạo hữu lên google search "tải truyện chữ nhanh" cũng có thể tham khảo kinh nghiệm sử dụng ở nhiều nơi. 1. Về phần mềm: Spoiler: Mời
"Đó là công việc của tôi, nhưng cảm ơn ngài đã quan tâm rất nhiều." "Đó cũng là công việc của ta. Chính cô đã nói điều đó, một người trong gia tộc Etzel không bao giờ quên đáp lại. Vì vậy, cô nên luôn liên hệ với ta " Tôi có một người chồng hợp đồng hợp tác hơn tôi tưởng. Việc vượt mục tiêu dường như là điều hoàn toàn có thể xảy ra!
Đại Khư tổ huấn đã nói rõ, trời tối tối nhất đừng nên ra ngoài. Đại Khư Tàn Lão thôn, một đứa bé được những người già nhặt được ở bờ sông, đặt tên là Tần Mục, tân tân khổ khổ nuôi hắn trưởng thành. Một ngày kia bóng đêm buông xuống, bóng tối bao trùm Đại Khư, Tần Mục bước ra khỏi nhà. Làn gió xuất bên trong phản phái lại bắt đầu nhộn nhạo!
lqqdt2U. Lôi Vận Trình trừng to mắt nhìn Phong Ấn, giống như cô muốn nhìn xuyên qua anh. Sự chịu đựng của cô đã vượt quá giới hạn, ngay cả đầu ngón tay cũng phát run, nước mắt như hạt ngọc trai tuôn rơi không ngừng, bàn tay nhỏ bé cứ lau lung tung trên mặt, nhưng nước mắt của cô lại càng tuôn trào mãnh liệt không nhớ rõ vừa rồi cô đã dùng sức mạnh đến cỡ nào, cái tát mà cô đã đánh Phong Ấn lại khiến trái tim bắt đầu nóng máy dừng lại ở tầng một, cô che mặt lao ra ngoài, va vào người đứng chờ khiến người đó ngã xuống. Phong Ấn đỡ người đó dậy nói lời xin lỗi rồi xoay người chạy theo, lúc ra ngoài Lôi Vận Trình đã lên xe, khởi động máy rời đi, Phong Ấn mắng thầm một tiếng rồi lái xe đuổi giao thừa, trên đường xe ít người thưa, Lôi Vận Trình nhìn vào kính chiếu hậu chiếc xe đang theo sát xe mình, đó chính là xe của Phong Ấn. Bỗng nhiên cô đạp chân ga đến tốc độ nhanh nhất, cô trải nghiệm cái gọi là khoái cảm siêu tốc, nhưng điều đó lại khiến Phong Ấn hoảng sợ đến mức cả người đổ mồ hôi lạnh. Anh sợ cô gặp chuyện không may, Phong Ấn điều khiển tốc độ chậm lại không đuổi theo cô nữa, anh dần dần thấy cô biến mất khỏi tầm mắt của Vận Trình chạy xe một vòng lớn mới phát hiện bản thân không có chỗ nào để đi, bỗng nhiên cô nghĩ đến quán bar của Châu An Đạt, cô lái xe thẳng đến nơi nay quán bar không có nhiều khách, Châu An Đạt ngồi trên bàn bày đầy rượu và thức ăn thảnh thơi uống rượu xem TV. Lôi Vận Trình cứ như vừa từ trên trời rơi xuống khiến anh ta không ngừng kinh ngạc. “Tiểu Trình Trình? Sao lại đến đây một mình?”Sắc mặt Lôi Vận Trình u ám, cô không nói lời nào mà xông vào quầy bar rồi tùy ý lấy một chai XO, bật nắp rồi ngửa đầu uống ừng ực. Châu An Đạt liền bước đến giật lấy chai rượu rồi để lại trong quầy. “Em bị đả kích gì thế, rượu đấy, không nên uống như vậy.”Lôi Vận Trình không quan tâm đến anh ta, cô lại cầm lấy một chai khác, vừa bật nắp đã bị ai đó giật lấy, một bàn tay dài bỗng nhiên nâng cằm cô lên, thanh âm nghiêm túc vang lên từ đỉnh đầu cô.“Đã xảy ra chuyện gì?”Lôi Vận Trình giương mắt nhìn người đó, quả nhiên là Lục Tự, cô nở nụ cười châm biếm, đẩy mạnh anh ta ra. “Phong Ấn bảo anh đến tìm tôi sao? Có phải anh ấy bảo anh đến an ủi tôi không?”Châu An Đạt giật lấy rượu trong tay cô rồi phân trần thay cho Lục Tự. “Cả ngày nay Lục Tự đều ở chỗ tôi, này, Tiểu Trình Trình, có phải thằng nhóc Phong Ấn lại xem thường em không?”“Đừng nhắc đến tên khốn đó với tôi!” Lôi Vận Trình tức giận, cô đặt tay lên mặt bàn gạt tất cả ly xuống mặt đất, tiếng vỡ vụn lốp bốp cũng giống như một khúc hòa tấu vang vọng bên tai An Đạt và Lục Tự nhìn nhau, đây là lần đầu tiên họ thấy Lôi Vận Trình lại không khống chế được như thế. Đối mặt với đống đổ nát, Lôi Vận Trình hít hít mũi, giơ tay lên che mắt lại, tiếp theo đó là tiếng nức nở khẩn cầu vang lên. “Thực sự xin lỗi, tôi sẽ đền bù gấp đôi cho anh, đừng đuổi tôi đi, bây giờ tôi không muốn về nhà.”Châu An Đạt bày ra bộ dạng tan nát cõi lòng, tay ôm ngực. “Vỡ vụn hết rồi, tôi sẽ ghi sổ nợ tên Phong Ấn, Lục Tự dẫn cô ấy đi đi, trên lầu không có người, hai người lên đó tâm sự đi, tôi thu dọn chỗ này một lát mới được.”…Trong căn phòng nào đó trên lầu, Lôi Vận Trình nhốt mình ở trong phòng không cho Lục Tự vào. Lục Tự ở ngoài cửa lặng lẽ hút thuốc, tuy rằng anh ta không nghe được âm thanh gì nhưng anh ta biết cô đang An Đạt đi lên, cầm theo một chiếc điện thoại di động đưa cho Lục Tự. “Là điện thoại của Tiểu Trình Trình, vừa rồi bị rơi, cậu xem rồi lo liệu đi.”Trên màn lập lòe tên Phong Ấn, chiếc điện thoại trong tay không ngừng rung rung. Vốn dĩ Lục Tự muốn mang điện thoại vào cho cô, nhưng giây phút tay chạm vào khóa cửa, anh ta đã thay đổi chủ ý. Anh ta chậm rãi rút tay về, dựa người vào tường, con ngươi đen láy hiện lên sự u ám, cuối cùng, anh ta nhắm mắt lại, hai tay tháo pin ra.“Anh Châu, chỗ của anh có thuốc không?”Châu An Đạt nhíu mày, “Thuốc tỉnh rượu?”“… Không phải.”Lục Tự mở miệng một cách nặng nề, Châu An Đạt mím môi, dường như đã hiểu được, nhìn thoáng qua căn phòng. “Lục Tự, không được làm càn.”Khóe môi Lục Tự cong lên, “Nếu làm càn có thể có được cô ấy, em thật sự muốn thử một lần.”…Trong phòng không có cửa sổ, không gian tối đen như mực. Lục Tự mang theo bình rượu bước vào, mở ngọn đèn lờ mờ ngồi xuống cạnh cô. “Khóc đủ chưa? Phong Ấn đã làm gì mà chọc tiểu công chúa không vui thế này?”“Cút.” Lôi Vận Trình cuộn người nằm trên sofa, cô buồn bã ném lại một Tự thở dài một tiếng, nâng ly đặt lên bàn, sờ sờ đầu cô. “Nếu em thật sự không có chỗ đi thì có thể đến nhà của tôi, nhà tôi không có ai cả.”“Cút.”“Trong lòng cảm thấy không thoải mái thì nói hết với tôi đi, có thể cổ vũ được tôi đấy.”“Anh tránh ra đi, tôi không muốn nhìn thấy anh.”“Tôi biết, nhưng tôi thấy bây giờ em rất cần người ở bên cạnh.” Lục Tự vuốt tóc cô, bỗng nhiên nhớ lại lúc tóc cô còn dài, một cô gái duyên dáng yêu kiều như thế, lần đầu tiên anh ta thấy cô đã biết cô không đơn giản, Lôi Vận Trình là người phụ nữ dũng cảm nhất mà anh ta được gặp cho đến bây Vận Trình mạnh mẽ gạt tay anh ta ra, thậm chí còn mang theo vài phần kiên quyết. “Ngay cả khi tôi cần người ở bên cạnh, thì người đó cũng không phải là anh.”Con ngươi của Lục Tự rũ xuống, anh ta nắm lấy vai cô rồi xoay cô đối diện với mình. “Đủ rồi đó Lôi Vận Trình! Ai cũng nói hai người không thể, em đừng ép bản thân đi vào con đường mờ mịt nữa, em như thế này không còn gọi là ngốc nghếch nữa, mà là tự hạ thấp bản thân! Một người đàn ông thôi mà, một người làm em tổn thương như thế thì có gì đáng để em yêu không?”Lôi Vận Trình không tránh né sức lực của anh ta nữa, hai mắt cô đỏ ửng. “Có đáng giá hay không cũng không phải dùng tiêu chuẩn của anh để nhận định, anh không rẻ rúng sao? Sống chết bám víu lấy tôi, anh có được cái gì?”Lôi Vận Trình biết cô và Lục Tự giống nhau cứ như bản thân mình đang soi gương, cô không muốn thấy anh ta, cũng giống như không muốn nhìn thấy bản thân mặt khác của chấp nhất là bướng bỉnh, là cố chấp, thậm chí có thể gọi là ngoan là một vòng lẩn quẩn, càng không chiếm được càng muốn có. Cô nhìn ánh mắt Lục Tự, trong nháy mắt dường như cô có thể nhìn đến tận đáy lòng anh ta, thấy được sau vẻ ngoài mạnh mẽ kia, chính là trái tim tan vỡ thành những mảnh vụn giống như nhiên cô không còn sức lực nữa, nước mắt lại rơi xuống, bàn tay nhỏ bé chậm rãi xoa xoa mặt của anh ta. “Anh không đau sao? Lúc tôi nói không yêu anh, trái tim anh có đau không?”Đó là một ánh mắt vô cùng đau đớn, Lục Tự sợ nhất là nhìn thấy ánh mắt này từ trong mắt cô, điều đó càng khiến anh ta không thể nào buông bỏ cô được.“Chúng ta đều giống nhau, không đến một giây cuối cùng sẽ không biết cái gọi là buông tay là gì.” Anh ta buông cô ra, ngửa đầu uống một hớp rượu. “Tôi vẫn luôn hy vọng em có thể học được từ đó trước tôi một bước.”Lôi Vận Trình kinh ngạc, cô vươn tay với lấy chai rượu đặt trên bàn mà anh ta mang vào, cô uống một hớp rượu trộn lẫn với nước mắt, một mùi vị cay đắng lan tràn trong khoang miệng cô, cảm giác khó chịu vô cùng sâu sắc.“Chúng ta không giống nhau, anh ấy không phải là không yêu tôi, chỉ là không phát hiện ra thôi… Lục Tự, anh buông tôi ra đi, để bản thân sống tốt hơn một chút…”Lôi Vận Trình cứ lầm bầm như vậy, đầu càng lúc càng mê man, ý thức của cô càng lúc càng không rõ ràng. Lục Tự buông ly rượu xuống, khẽ vuốt gương mặt đỏ bừng vì cồn của cô.“Phong Ấn… Phong Ấn…” Cô nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình của anh ta, sau đó kéo cổ xuống ôm thật chặt, ánh mắt khép hờ, cô không ngừng gọi tên anh, cuối cùng thì hôn mê không còn biết gì Tự cứ ôm lấy cô, một lát sau bỗng nhiên anh ta bế cô rời khỏi phòng.…Không giờ, tiếng pháo vang lên, toàn bộ thành phố đều tạm biệt năm cũ đón chào năm mới, ánh lửa rực rỡ phát sáng trong màn đêm. Với nguồn pin ít ỏi cuối cùng còn lại của điện thoại, Phong Ấn gọi vào số của Lôi Vận Trình, thứ âm thanh anh nghe được vẫn là giọng nói lặp đi lặp lại thông báo cuộc gọi không chuyển đi được. Anh nhìn bầu trời đầy ánh lửa, trong đầu anh thoáng qua một ý nghĩ, vội vàng ấn số điện thoại của Lục Tự, sau một giây ngắn ngủi âm thanh đã chuyển cuộc gọi vang lên.“Phong Ấn? Chúc tết tớ ư?” Thanh âm của Lục Tự truyền đến, mang theo âm khàn khàn khác tâm của Phong Ấn giật giật. “Cậu ngủ à?”“Đêm đẹp ngắn ngủi, ngủ rất lãng phí, Phong Ấn, cậu đúng là bạn tốt, tớ cám ơn cậu.”“Cậu có ý gì?”Lục Tự cúi đầu cười rộ lên, ngón tay khảy khảy vành tai khéo léo của Lôi Vận Trình. “Cám ơn cậu đã tặng cho tớ một món quà lớn như vậy.”Tay của Phong Ấn bất chợt nắm chặt vô lăng. “Trình Trình ở chỗ cậu? Bảo cô ấy nghe điện thoại!”“Cô ấy… Đang ngủ.” Lục Tự nghiêng người, tay anh ta chống đầu, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của Lôi Vận Ấn đập mạnh vào vô lăng một cái, từ đáy mắt anh hiện lên vẻ hung ác dữ tợn, anh nghiến răng nghiến lợi. “Tớ nhớ tớ đã từng cảnh cáo cậu, cậu đừng giở thủ đoạn lừa cô ấy lên giường! Khốn kiếp, Lục Tự, cậu chán sống rồi à?”“Tớ không có, nhưng nếu cô ấy chủ động đến tìm tớ thì sao? Cái này không thể trách tớ được đúng không?”Phong Ấn còn muốn nói tiếp, nhưng điện thoại lại không đủ pin nên máy tắt ngúm. Anh tức giận ném chiếc điện thoại ra ngoài, quay đầu xe đi tìm Lục cơm tất niên đã dọn sẵn lên bàn, Lôi Dật Thành không tìm thấy Lôi Vận Trình, điện thoại cho Phong Ấn cũng không được, anh ta trực tiếp gọi thẳng đến Phong gia mới biết Phong Ấn cũng không có ở nhà.“Trình Trình đâu? Tìm được không?” Từ phía sau, Tử Du ôm lấy thắt lưng anh ta, cô ấy mặc một bộ bộ váy lông cừu màu đỏ chói trông vô cùng vui vẻ. Mấy hôm trước hai người đã nhận giấy kết hôn, hôn lễ thì chờ đến mùa xuân sẽ tổ chức, đây là lần tết đầu tiên Tử Du trải qua cùng Lôi Dật Thành lắc đầu, Tử Du nghiêng đầu hỏi. “Bố hỏi thì sao, trả lời thế nào đây?”Lôi Dật Thành không thể không thở dài. “Có lẽ đang ở cũng Phong Ấn.”Tử Du híp mắt cười tươi. “Phong Ấn à, vậy xong rồi, Trình Trình sẽ bị chén sạch.”Lôi Dật Thành không lên tiếng, gần như đã mặc nhận.…Sáng sớm gió rất mát, gió từ cửa sổ ùa vào trong phòng, gió thổi phất qua tấm chăn vương víu trên cơ thể không che đậy của Lôi Vận Trình. Cô ôm chặt chăn, rồi rúc mình vào đó, trở mình tìm một tư thế thoải mái chuẩn bị tiếp tục là chiếc giường này… Dường như hơi mềm, mùi hương trên drap giường cũng không phải hương vị cô yêu nhiên Lôi Vận Trình mở to mắt, trần nhà như tuyết trắng đập vào mắt cô, cô bật dậy, toàn bộ những thứ xung quanh cô đều xa lạ.“Thức sớm vậy sao?” Một thanh âm quen thuộc ở gần đó truyền đến, Lôi Vận Trình nghe được giọng nói đó thì trong lòng cô nhíu chặt lại, cô hoàn toàn không có dũng khí quay Tự đứng cạnh cửa sổ hít thở không khí mới mẻ ngày mùng một tết, tâm trạng vô cùng tốt. Anh ta đóng cửa sổ bước đến, vỗ nhẹ lên trán cô một cái. “Đây là quà tết tôi chuẩn bị cho em, tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi.” Sau đó, anh ta thừa dịp lúc cô vẫn chưa kịp phản ứng đóng cửa đi ra Vận Trình giống như kẻ ngốc sững sờ ngồi rất lâu, cô giật phắt chăn lên mới phát hiện bản thân chỉ mặc một chiếc áo len mỏng manh, đôi chân trần nhẵn bóng của cô lồ lộ ra bên ngoài, tuy rằng cô vẫn còn mặc nội y nhưng thắt lưng đã bị cởi ra từ bao giờ. Cô kiềm chế sự sợ hãi, tay chân luống cuống mặc quần áo vào, cô lại nhìn xung quanh phòng một lần nữa, cả người cô hoảng là… Khách ra khỏi phòng, Lục Tự đã chuẩn bị sẵn điểm tâm và sữa nóng cho cô, sắc mặt của anh ta cực kì tốt, Lục Tự nhìn cô nhíu mày. “Sao, phải đi à?”Lôi Vận Trình cố kiềm chế sự hoảng loạn của mình, cô dốc sức ra vẻ bình tĩnh hỏi anh ta. “Tại sao tôi lại ở đây?”“Tôi đưa em đến, em không có bất kì ấn tượng gì sao? Tối hôm qua, là em ôm tôi, hôn tôi rồi bảo tôi yêu em đi.” Lục Tự sờ sờ chóp mũi, “Tôi không phải là Liễu Hạ Huệ, dù sao thì chúng ta cũng không thể làm ở chỗ Châu An Đạt… cho nên mới đến đây.”“Lục Tự, anh nói dối! Tôi không thể nào -”Lục Tự buông thõng tay, ngước mắt lên rồi cong môi nhìn cô. “Tôi chỉ biết như vậy thôi, được rồi, em cứ xem như tôi nói dối đi, em chỉ là uống rượu say, em nói em không muốn về nhà, tôi đã đưa em đến đây, em ngủ giường, tôi ngủ sofa, chỉ là như vậy thôi, em đi đi.”“Anh đang nói dối!” Lôi Vận Trình nghẹn ngào, cuối cùng cô cũng không nói được gì nữa, hoảng loạn chạy ra ngoài, cô cứ tùy tiện chặn một chiếc xe về theo đường đi, cô cố gắng nhớ lại chuyện ngày hôm qua, cô nhớ được bản thân đã đến quán bar của Châu An Đạt, nhớ được bản thân mình đã uống rượu, nhưng sao cô có thể uống say được? Từ lần cô uống rượu say làm hỏng việc lần đó, cô đã không để bản thân mình uống say nữa.…Đến nhà, Lôi Vận Trình đứng bên ngoài sân kề cà không dám vào, hai tay cô che mặt, chậm rãi ngồi xổm -Một tiếng đóng cửa xe thật mạnh vang lên, sau đó là tiếng giày dẫm lên tuyết phát ra tiếng lộp Vận Trình ngẩng đầu, chỉ thấy Phong Ấn đang đi đến chỗ cô, mặt anh trầm như nước, xung quanh thân người tản ra khí thế khiến người khác sợ hãi, dường như mỗi một bước đi như muốn nghiền nát xương cốt ai nuốt nước bọt, dõi theo bóng dáng của anh. “Phong -”Phong Ấn đi đến trước mặt cô, nâng cô đứng dậy ôm vào ngực, không cho cô cơ hội nói chuyện, anh nắm lấy cằm cô rồi cúi đầu mạnh mẽ hôn lên môi cô, điên cuồng mút lấy môi với hôn là cắn xé, tất cả đều khiến cô đau đớn không ngừng, cô cảm thấy bản thân như bị anh nuốt vào Vận Trình không biết anh bị gì, cô bị hành động của anh làm kinh ngạc đến mức quên cả suy xét. Phong Ấn ôm cô thật chặt, hai cánh tay giống như muốn cắt đứt thắt lưng cô, ôm cô chặt đến mức khiến cô hít thở khó cho đến lúc cuối cùng nụ hôn của anh cũng kết thúc, anh vẫn kề sát môi mình trên môi cô, giọng nói khàn khàn hỏi cô.“Điện thoại của em đâu? Đêm qua em đi đâu? Em ở cùng với ai?” Phong Ấn vuốt ve thân thể cô, áp đầu cô vào trước ngực mình, cúi đầu hôn lên tóc cô, mở miệng vô cùng khó khăn. “Tối hôm qua, trong nhà Lục Tự không có ai cả, nói với anh hai người không ở cùng nhau, Trình Trình, nói với anh hai người không ngủ...”Vành mắt Lôi Vận Trình đỏ lên, “Anh có tư cách gì quản em? Anh và Hạ Viêm Lương thì sao? Đừng nói với em hai người chưa từng lên giường!”“Nếu anh nói kể từ sau khi anh chia tay cô ta vài năm trước, anh và cô ta chưa từng có một lần nào nữa, em có tin anh không?”Lôi Vận Trình cười mỉa mai, “Vì sao tôi phải tin anh?”Bỗng chốc Phong Ấn ôm cô nâng lên cao, “Bởi vì anh tìm em một buổi tối, bởi vì em là Lôi Vận Trình, bởi vì anh… Không chỉ là thích em.”Cô cảm thấy hoảng hốt, bàn tay nhỏ bé chạm vào khuôn mặt anh, trong một đêm râu anh đã mọc lổm chổm. Hóa ra, câu chuyện về việc xa đến mức không thể chạm vào đã thành sự thật, cô bỗng ngây ngốc, một hồi lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại đượcNước mắt cô tuôn rơi, cô che mặt lại khóc ròng, không dám nhìn anh.“Tại sao không nói sớm với em một chút…”Những lời này giống như con dao nhỏ đâm vào trái tim Phong Ấn, ngoại trừ sự đè nén, còn lại chính là đau đớn.
Lôi Vận Trình đi vào phòng Phong Ấn với thân mình ướt sũng, đây cũng được xem như là thăm lại chốn cũ, vài năm trước cô đã từng đến phòng của anh trong tình cảnh cũng thảm hại như thế này…Một chiếc khăn lông phủ lên đầu cô, che khuất khuất tầm mắt của cô.“Em vào trong tắm đi, anh đi tìm quần áo cho em.” Phong Ấn nói xong thì xoay người rời đi, giọng nói có phần lạnh nhạt. Nhưng như thế cũng chẳng ảnh hưởng chút nào tới tâm tình đang phơi phới của Lôi Vận Trình, cô nghe lời đi vào phòng tắm của Ấn chưa từng dẫn bạn gái về nhà, huống hồ hiện giờ anh còn là một chàng thanh niên độc thân, trong nhà lại càng không có quần áo của con gái. Anh đành phải lên gác lục tủ quần ảo của mẹ, nhưng vẫn không tìm thấy bộ nào thích hợp. Lúc anh quay lại thì Lôi Vận Trình đã tắm xong, cô ở trong nhà tắm cất tiếng gọi anh “Công chúa muốn thay quần áo!”Không còn cách nào khác, Phong Ấn đành phải lấy áo sơ mi của mình đưa cho cô qua khe cửa. Lôi Vận Trình thấy áo sơ mi thì ngây ra một lúc, gương mặt cô có chút nóng lên, “Áo của anh à? Như vậy không được thích hợp cho lắm nhỉ?”“Thế em thấy bộ quần áo mới của Hoàng đế’1 thì thích hợp hơn hay sao? Nếu thấy được thì để anh tìm cho em một bộ.” Phong Ấn vừa nói vừa tự cởi bộ quần áo ướt sũng của mình ra, mặc một chiếc quần sooc ngắn.1 Bộ quần áo mới của Hoàng đế tức là không mặc gì cả. Chắc các bạn đều biết đến câu chuyện ngụ ngôn này rồi nhỉ? Còn ai không biết thì vào đây đọc.“Thích hợp!” Ở phía sau cửa, Lôi Vận Trình dùng khẩu ngữ không phát ra tiếng động trả lời anh, nhưng hiện tại thì cô vẫn chưa có đủ dũng khí để nói với anh những lời như áo của anh quá to so với cô. Lôi Vận Trình ngắm đi ngắm lại mình trong gương, cô không khỏi bĩu môi. Kỳ lạ thật đấy, chẳng phải người ta vẫn thường nói phụ nữ gợi cảm nhất là lúc mặc áo sơ mi của đàn ông đó sao? Sao đến phiên cô mặc lại chẳng ra cái kiểu gì thế nhỉ? Sao chẳng thấy đẹp đẽ chút nào cả?Không đẹp cũng kệ đi, Lôi Vận Trình hít thật sâu, bất đắc dĩ bước ra ngoài. Phong Ấn miệng ngậm thuốc lá đang lấy khăn lau tóc, anh lãnh đạm đưa mắt liếc cô một cái Sân bay đã trở về nguyên trạng, “nhấp nhô gợn sóng” gì đó chỉ là đồ giả mà không nói gì, Lôi Vận Trình không khỏi căng thẳng, cô cố tìm một đề tài an toàn để nói “Phi công mà cũng được hút thuốc sao?”Phong Ấn vốn định không thèm để ý đến cô, nhưng lại không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, anh vắt khăn tắm lên cổ rồi vẫy tay với cô “Em lại đây!”Lôi Vận Trình nhảy nhót chạy đến, gương mặt hoàn toàn vô tội. Phong Ấn nhả một làn khói trắng, giữ lấy cằm cô rồi nhìn trái nhìn phải “Há miệng ra!”“A -” Lôi Vận Trình há cái miệng nhỏ nhắn của cô ra giống như để bác sĩ kiểm tra cổ họng, còn phụ họa thêm tiếng “a” nữa.“Ai bảo em “A” hả?” Phong Ấn trừng mắt “Cười một cái!”Lôi Vận Trình nghe lời, nhếch miệng cười, nhưng lại bị anh dọa “Có cười nhe răng ra không hả?”“Nhưng đây là cười mỉm mà.” Cô vừa nói dứt lời, trên cằm bỗng truyền đến cảm giác đau đớn, Phong Ấn đang dùng sức bóp cằm cô, cô đau đến nỗi nhe răng trợn Hàm răng trắng đều lóa cả mắt. Phong Ấn buông cô ra, sau đó lại tỉ mỉ đánh giá cô, đôi mắt giống như chiếc radar quét qua cô một lượt từ đầu đến chân, từ trước ra Vận Trình hết sức phối hợp, bàn tay điệu đà chụm ngón cái và ngón giữa lại2, liếc mắt một góc 45 độ nhìn anh “Lão gia, ngài đã hài lòng chưa ạ?”2 Nguyên văn là Bày ra điệu “lan hoa chỉ”, tức là động tác kiểu như thế này nàyPhong Ấn cười lạnh “Lão gia không hài lòng, nhà ngươi sẽ đi chỉnh hình sao?”“Hừ!” Lôi Vận Trình theo phản xạ hừ anh một tiếng, lại thấy anh giơ cánh tay lên, tưởng rằng anh muốn đánh mình, cô nhanh nhẹn lách người. “Câu này của anh thật làm tổn thương người khác!”“Vậy tại sao em lại biến thành thế này? Niềng răng đâu? Mắt một mí đâu? Cái mặt bánh bao đâu? Làn da ngăm rắn rỏi đâu rồi?” Trong ấn tượng của anh, Lôi Vận Trình chính là một cô nhóc như thế đấy, nói là xấu thì không phải, nhưng tuyệt đối không thể xem là xinh đẹp được. Anh nhớ nhất là bộ niềng răng Inox chói lóa của cô, bây giờ không còn niềng răng nữa, anh chỉ thấy hai hàm răng trắng đều như hai chuỗi hạt trân châu. Cũng khó trách lúc đầu Phong Ấn không nhận ra cô, từ ngày đi học ở học viện hàng không tới nay anh chưa từng gặp lại cô, cũng đến… Sáu năm rồi nhỉ? Năm tháng thật đúng là con dao mổ lợn mà… tức là năm tháng trôi qua nhanh quá ấy mà ^^Lôi Vận Trình nhe răng làm mặt quỷ với anh “Anh không thấy người ta vẫn nói con gái mười tám tuổi sẽ khác hẳn à? Niềng răng cũng không thể đeo cả đời được. Ai nói lúc nhỏ da đen thì đến lúc lớn da nhất định vẫn sẽ đen? Nhưng mà…” Nói đến đây, cô ra vẻ huyền bí kề sát anh, day day một bên lông mày đầy vẻ đắc ý của anh, có chút khiêu khích “Không có niềng răng, cảm giác hôn môi cũng không tệ nhỉ?”Cô ở khoảng cách quá gần, con ngươi đen láy như hạt nhãn long lanh, hàng lông mi dài rung rinh trước mắt anh tựa như cánh bướm, hương thơm nữ tính trên cơ thể hòa lẫn với mùi thơm của sữa tắm nhẹ nhàng phảng phất trước mũi anh. Phong Ấn bỗng nhớ đến vài năm trước, lúc anh bằng tuổi cô bây giờ đã từng ác ý trêu chọc cô “Ôi trời, em gái niềng răng, em thử nói xem, sau này khi em lớn rồi có bạn trai, ai mà dám hôn em cơ chứ? Không bị rách lưỡi mới là lạ đấy!”Cô bé ấy lúc đó không to gan được như bây giờ, cái miệng nhỏ mếu máo và đôi mắt ngấn nước. Phong Ấn cười lớn “Thật ra anh trai đây cũng rất thích em, tiếc là cái lưỡi của anh lại không dám mạo hiểm hi sinh thân mình. Nụ hôn đầu nhớ để dành cho anh nha, đợi anh đi luyện cho gan to ra rồi sẽ quay về nhận hàng nhé!” Sau đó ư? Sau đó thì Phong Ấn được tuyển vào không quân, cơ hội về thăm nhà thì có hạn, từ khi đó anh gần như là không gặp lại Lôi Vận Trình. Thỉnh thoảng lúc anh về nhà cũng nghe Lôi Dật Thành nói chương trình học của cô rất nặng nên cũng không gọi cô ra ngoài chơi, mãi cho đến khi anh dần quên mất có một người như thế đã từng xuất hiện trong cuộc đời mình, thì cô lại dùng phương thức độc đáo này để đánh thức ký ức của như lời cô nói, con gái mười tám tuổi quả nhiên là khác hẳn. Lôi Vận Trình của thì hiện tại đã tháo niềng răng, đôi mắt ẩn chứa khí thế bức người, khuôn mặt tròn trịa đầy đặn không còn nữa, chiếc cằm nhỏ nhắn đáng yêu, dáng người cũng cao lên khá nhiều, nhìn cô thật giống như một con búp bê sứ trắng trẻo, nhất là cái miệng nhỏ xinh phiếm hồng, thật khiến cho người ta phải… Thèm Ấn lấy lại bình tĩnh, nhìn cô như quái vật, anh giơ ngón trỏ đẩy trán cô cách xa khỏi mình “Anh trai em mà thấy em như thế này sẽ khóc mất. Còn chưa dậy thì đến cỡ B mà đã dám đi cưỡng hôn đàn ông, em cũng giỏi thật! May mà người xui xẻo bị em hạ độc thủ lại là anh đấy.”Lôi Vận Trình đơ mất một lúc mới hiểu ra được ngụ ý của anh là ám chỉ mức độ dậy thì vòng một của cô, cô bối rối kéo góc áo “Cái gì mà may mắn cơ chứ?”“May mắn chính là -” Phong Ấn có chút ngập ngừng… Phải rồi, cái gì mà may mắn cơ chứ?Lôi Vận Trình chớp chớp mắt chờ anh trả lời, Phong Ấn lại liếc mắt qua chỗ khác “Ơ? Anh bảo này, em gái đeo niềng răng - Trình Trình!” Thấy cô trợn trừng mắt với mình, anh đành phải đổi giọng gọi tên cô. “Không phải là em cố tình ngã xuống bể bơi rồi giả vờ không biết bơi, đợi anh nhảy xuống cứu, sau đó nhân cơ hội thực hiện ý đồ xấu với anh đấy chứ?”Bị vạch trần rồi!Nhưng Lôi Vận Trình lại vô cùng bình tĩnh, cô cười ngây ngô, trong nụ cười ẩn giấu chút cay đắng không dễ gì phát hiện “Hình như có ai đó từng bảo là giữ lại nụ hôn đầu cho anh ta mà!”Nghe thấy thế, ánh mắt Phong Ấn bỗng tối sầm lại, con ngươi đột nhiên trở nên sắc bén. Lôi Vận Trình bị sự thay đổi đột ngột của anh dọa cho đến mức phải lùi lại phía sau nửa bước “Anh làm gì vậy hả? Đó chỉ là món quà sinh nhật cho em thôi mà.”Phong Ấn híp mắt nhìn cô, vừa định mở miệng thì thái độ của Lôi Vận Trình bỗng nhiên mềm mỏng hẳn “Anh Tiểu Ấn, anh đưa em về nhà trước được không? Anh trai em tỉnh lại mà thấy bộ dạng em thế này thì sẽ mắng em chết mất.”Trực giác của Phong Ấn nói cho anh biết, có gì đó không ổn, nhưng anh vẫn đáp ứng cô, anh muốn xem xem rốt cuộc là trong cái hồ lô này đựng thứ thuốc gì đây. Lúc bọn họ rời đi không làm kinh động đến Lôi Dật Thành, Phong Ấn lái xe đưa cô đến tận cổng khu nhà. Bố mẹ đều không ở nhà, Lôi Vận Trình rất muốn hỏi xem anh có muốn lên nhà ngồi một lúc hay không, nhưng cô vẫn không đủ can đảm để đưa ra một lời mời “mang tính người lớn” như thế. “Anh chờ em một lát, em lên lấy ít đồ rồi sẽ xuống ngay.”Như sợ anh không đồng ý, Lôi Vận Trình vừa nói xong liền dùng tốc độ ánh sáng chạy một mạch lên gác. Phong Ấn ngồi trong xe chờ, quả nhiên là cô quay lại rất nhanh, cô đưa cho anh một quyển sách. Phong Ấn không hiểu chuyện gì, nhận lấy rồi tùy tiện giở một trang, vừa mở ra đã thấy bên trong có kẹp một thứ gì đó, anh đột nhiên cau mày, mở cửa xuống xe rồi sập lại thật mạnh, cầm tờ giấy đăng kí dự thi đại học Hàng không Không quân nghiêm túc chất vấn.“Đây là cái gì?”Lôi Vận Trình không ngờ được rằng anh lại phản ứng mạnh như vậy “Không… Không quân -”“Anh biết! Anh biết chữ! Anh muốn hỏi em đây là có ý gì?” Phong Ấn không kiên nhẫn cắt lời cô “Dật Thành nói em muốn thi vào học viện cảnh sát.”“Đó là anh ấy muốn, em không muốn, em muốn được giống như anh, làm một phi công Không quân!” Lôi Vận Trình thừa dịp anh không để ý liền lấy lại tờ đăng kí, bảo bối của cô lại nằm yên giữa những trang Ấn nhếch miệng “Em đùa cái gì thế hả? Em tưởng đó là đồ chơi của em à? Chỉ cần em muốn là có thể làm được hay sao?”“Em không chỉ muốn, mà còn thích, là tình yêu cuồng nhiệt, anh làm được thì tại sao em lại không thể?” Lôi Vận Trình bướng bỉnh phản bác lại “Em nghiêm túc đấy, không hiểu tại sao mọi người ai cũng nói cái kiểu này, cứ như là em đang làm loạn ấy.”“Đúng là em đang làm loạn!”“Em không có! Em tự biết bản thân mình đang làm gì! Em không còn là một cô nhóc nữa! Phong Ấn, anh mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, Lôi Vận Trình đã không còn là một cô bé nữa!”Phong Ấn trầm mặc, cô gái đang gầm lên với anh giống con sư tử nhỏ đúng là đã không còn giống với mấy năm trước nữa, không chỉ là thay đổi về dung mạo và chiều cao đâu. “Nếu em thích làm phi công, em có thể chọn ngành hàng không dân dụng, không nhất thiết phải chọn Không quân, ngành hàng không dân dụng cũng khá là an toàn.”“Em sẽ vào Không quân, sẽ trở thành phi công lái máy bay chiến đấu như anh, hơn nữa em có tự tin là là em sẽ làm được. Em chỉ muốn thông báo cho anh biết thế thôi, cũng không phải đang trưng cầu ý kiến của anh. Muộn lắm rồi, anh nhớ lái xe cẩn thận đấy!”Dứt lời, Lôi Vận Trình xoay người bước đi. Không hiểu tại sao sự tràn đầy tự tin của cô lại nhóm lên trong lòng Phong Ấn một ngọn lửa. Lúc cô xoay người, bỗng nhiên Phong Ấn giơ tay kéo cô lại, dùng sức áp cô lên cửa xe, nhấc cằm cô lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt cô“Lôi Vận Trình, sao anh lại có cảm giác, em vào Không quân không phải là vì muốn được đi bay nhỉ?”Lôi Vận Trình không hề né tránh, cô to gan nghênh đón ánh mắt của anh “Ồ? Vậy anh cho rằng em là vì điều gì?”Phong Ấn chắc chắn bản thân mình không hề nhìn lầm, lóe lên từ đáy mắt cô dường như là luồng sáng kiên định quyết phải thực hiện cho bằng được.
Hai người quyến luyến ôm lấy nhau không rời, bỗng nhiên nghe được một tiếng ho nhẹ bên cạnh truyền Dật Thành khoanh tay trước ngực, dáng vẻ như cười như không nhìn anh và cô “Đang diễn kịch sao? Hai người cùng nhau chơi trò mất tích?”Phong Ấn buông Lôi Vận Trình ra, anh thuận thế nghiêng người che chắn phía trước cô, tạo cơ hội để cô chỉnh chu lại dáng vẻ chật vật của bản thân. “Năm mới vui vẻ Dật Thành, à không, phải nói là chúc mừng, khi nào thì mới được uống rượu mừng đây, tớ muốn được làm khách sớm một chút, chờ đến khi tớ về quân đội thì không có cơ hội đâu.”“Không thể thiếu cậu đâu, đã đến rồi thì vào trong ngồi đi.” Lôi Dật Thành nhìn Lôi Vận Trình đang đứng phía sau Phong Ấn. “Nếu em không muốn mồng một tết bố ra tay đánh Phong Ấn thì lau sạch nước mắt hẵng vào nhà.”Vừa dứt lời anh ta đã dẫn người vào sân, Phong Ấn khẽ thở hắt ra, anh xoay người lại, nâng gương mặt nhỏ nhắn của Lôi Vận Trình lên lau nước mắt cho cô. “Dường như anh quên khuấy đi mất em là con gái nhà ai, nói thật, anh hơi sợ hãi và rụt rè với kiểu nham hiểm của bố em.”Lôi Vận Trình hít hít mũi, khó khăn lắm mới nở một nụ cười. “Không sao đâu, bố em rất sợ mẹ em.”Cô cười cực kì miễn cưỡng, Phong Ấn nhìn cô vô cùng đau Du lóng ngóng giúp đỡ Thương Tiểu Thiền làm công việc trong nhà, lúc Phong Ấn và Lôi Vận Trình bước vào thì cô ấy đang nấu cháo. Sắc mặt của Phong Ấn khá tiều tụy, nhưng ánh mắt anh lại rất trong suốt, Tử Du giương môi múc một bát cháo đặt trước mặt Lôi Khải. “Bố, có người sáng sớm đã vội vã đến chúc tết cho bố rồi.”“Năm mới vui vẻ chú Lôi, dì Thương, quà tết chiều nay cháu sẽ cho người mang đến cho chú.” Ít nhiều gì Phong Ấn cũng cảm thấy có phần xấu hổ. Trước sau như một trên mặt của Lôi Khải vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt, anh không hiểu rõ ánh mắt ông dùng để nhìn anh, anh chỉ cảm thấy đó là kiểu miệng nam mô mà bụng bồ dao găm.“Cái khác thì không tính, chỉ cần năm nay Phong thị an phận một chút, ít làm mấy chuyện mờ ám là được.”Khóe môi Lôi Khải cong lên, ông nói với điệu bộ thờ ờ, Phong Ấn bật cười, “Chú cũng biết là chuyện làm ăn của Phong thị cháu không hề nhúng tay vào.”Lúc trước, Phong Ấn quyết định buông bỏ việc kinh doanh thì chẳng khác nào anh đã lựa chọn buông bỏ toàn bộ Phong thị, cũng giống như Lôi Dật Thành, có lẽ bởi vì hai nhà Phong Lôi đã từng trải qua một thế hệ ân oán, có vài chuyện mà đời trước đã ngấm ngầm hiểu nhưng chỉ là không nói ra, cho nên một người theo quân đội, một người theo cảnh Ấn không khách khí kéo ghế bàn ăn ra ngồi xuống. “Tử Du, phiền em cho anh một bát.”Ngoại trừ Lôi Vận Trình, tuổi tác mọi người không hơn kém nhau là bao, xem như từ nhỏ đã là bạn, hơn nữa quan hệ giữa bậc cha chú của Tử Du và Phong Ấn cũng là bạn khá thân Du trêu chọc. “Em thấy em cũng không gọi anh là anh trai được bao lâu nữa đâu, nói không chừng sau này anh phải đổi giọng gọi em là chị dâu đó.”Lôi Dật Thành trao cho Tử Du một ánh mắt tán thưởng, cho dù Phong Ấn và Lôi Vận Trình có thành đôi hay không, cô vợ của anh ta cũng đã thật sự khiến anh ta hãnh diện, vừa vào cửa đã giúp anh ta ổn định địa Lôi Vận Trình ửng đỏ, căng thẳng nhìn về phía Lôi Khải. “Bố, mọi người ăn trước đi, con đi thay quần áo.”Không có Lôi Vận Trình ở đây, không khí bỗng chốc có sự thay đổi vi diệu. Lôi Khải múc một thìa cháo nóng, như nhìn như không hỏi Phong Ấn. “Đêm qua hai người ở cùng nhau?”Phong Ấn cúi mặt xuống, day day cằm.“Cả buổi tối?” Bỗng chốc Lôi Khải giương mắt nhìn anh, ngụ ý trong lời của ông là không cần nói cũng Ấn mấp máy môi, anh nhớ đến lúc trước đã từng nói sẽ không làm những việc như vậy với cô thì không khỏi kích động mắng thầm bản thân, chỉ là đến lúc này anh làm sao có thể khống chế được nữa?Trong lúc anh trầm mặc, Lôi Dật Thành cảm nhận được ánh mắt bố mình đã dần dần trở nên sắc bén, mượn cơ hội Tử Du mang bánh bao đến, anh ta âm thầm đưa mắt chuyển ý với cô Du ngầm hiểu, cô ấy đẩy một chiếc đĩa nhỏ đến trước mặt Lôi Khải. “Bố, đây là rau ngâm1 lần đầu tiên con làm, bố nếm thử đi, nhưng mà nhất định tay nghề của con sẽ kém hơn mẹ.”1 Rau ngâm Dưa muốiỞ phía dưới bàn, Thương Tiểu Thiền véo nhẹ vào Lôi Khải, lúc này ông mới tạm thời thu lại tâm tư, giữ chút thể diện cho Tử Du. “Đã làm thì tốt rồi, lúc mẹ con gả cho bố, ngay cả trứng gà cũng không biết nấu.”Lời nói vẫn chưa dứt thì Lôi Khải đã hít vào thật sâu, ông cố gắng chịu đựng đau vì ngón chân đang bị ai đó giẫm lên, ông ổn định tinh thần bổ sung thêm một câu “Nhưng mà, phụ nữ không nấu ăn hay đàn ông xuống bếp đều may mắn, ít nhất ở nhà chúng ta là như thế.”Gương mặt vui vẻ của Thương Tiểu Thiền cong lên, bà gắp một ít rau ngâm cho Phong Ấn. “Tiểu Ấn sẽ xuống bếp sao?”“Cũng bình thường thôi ạ.” Phong Ấn cảm kích mỉm cười với Thương Tiểu Thiền, quả nhiên đúng như lời Lôi Vận Trình đã nói, bố cô rất sợ mẹ Vận Trình rửa mặt chải đầu xong, đứng trước gương cố gắng nở một nụ cười, tạm thời che giấu mọi cảm xúc khác mới bước xuống lầu dùng cơm cùng mọi may là bữa cơm này dùng thoải mái hơn cô tưởng tượng, Lôi Khải không hề làm khó Phong Ấn một câu nào, ông cũng không hỏi đến sự việc hôm qua giữa hai người. Sau khi ăn xong Lôi Vận Trình giúp Tử Du thu dọn phòng bếp, chân trước cô vừa đi thì Lôi Khải đã cố tình đưa mắt liếc Phong Ấn một cái. “Đi theo tôi, tôi có đồ đưa cho cậu.”Lôi Dật Thành mấp máy môi với Phong Ấn, Phong Ấn cau mày ngay lập tức, anh biết khẩu ngữ, Lôi Dật Thành muốn nói với anh là phải tự lo liệu cho bản thư phòng vừa đóng lại, Phong Ấn liền cảm nhận được một nắm tay ác liệt đánh úp đến chỗ anh, anh nhanh nhẹn nghiêng người tránh né, nhưng giống như Lôi Khải đã sớm đoán được phản ứng tiếp theo của anh, ngay sau đó ông lập tức dùng khuỷu tay thúc vào sườn bụng anh. Ông xuống tay vừa nhanh lại vừa mạnh, Phong Ấn vốn dĩ có thể tránh và đánh trả nhưng anh lại cắn răng chịu đựng, cuối cùng anh vung tay đỡ đòn thứ hai của Khải hừ lạnh một tiếng rút tay lại. Phong Ấn cắn răng chịu đựng xoa chỗ đau, giơ ngón tay cái lên với ông. “Món quá này quá lớn, cháu không nhận nổi.”“Vậy con gái tôi anh càng không nhận được.” Lôi Khải kéo kéo tay áo, phong thái lại vô cùng tao nhã. “Bây giờ không có người khác, cậu có thể nói với tôi đêm qua cậu đã làm gì?”Phong Ấn chống thân thể ngồi lên sofa, “Trình Trình không còn là đứa bé chưa trưởng thành nữa, cô ấy có tự do của cô ấy.”Lôi Khải cười mỉa mai. “Tôi không hỏi nó, tôi hỏi cậu.”Phong Ấn mím môi, sườn bụng bắt đầu phát đau khiến anh đổ mồ hôi. “Chú muốn để cháu biết tài nghệ của chú vẫn không kém trước đây à, ra tay mạnh như vậy?”“Cậu cho rằng tôi không biết cậu đã động tay động chân với con bé ở bên ngoài sao? Phong Ấn, trước kia tôi đã từng cảnh cáo cậu, cậu có thể không thích nó, nhưng đừng lợi dụng tình cảm nó đối với cậu rồi đùa giỡn nó.” Lôi Khải chớp mắt, “Cậu đã chạm vào nó rồi à?”Lời nói của ông như lưỡi dao sắc bén, so với vết thương trên thân thể anh thì lời nói đó càng khiến anh đau hơn. Bàn tay đang nắm chặt thành quyền của Phong Ấn hơi run rẩy, nhưng anh vẫn không thể trực tiếp trả lời ông, nhưng mà Lôi Khải đã nhạy bén nhận ra có uẩn khúc trong chuyện này. Cậu thanh niên trước mắt ông hiện nay đã rất khác so với nhiều năm trước. Khi đó, Phong Ấn đã dùng giọng điệu mạnh dạn đề nghị hãy làm vụt tắt cảm tình con gái của ông dành cho anh, còn cậu thanh niên trước mắt…Lôi Khải quan sát anh một lúc, ông suy ngẫm rồi giương môi. “Phong Ấn, đã động tâm rồi sao? Không phải cậu chỉ xem con bé là em gái thôi sao?”Trái tim của Phong Ấn như bị ai níu lấy, có thể dễ dàng nhận ra vẻ chật vật của anh. Anh vô thức lấy ra một điếu thuốc, đặt thuốc lên môi nhưng lại không châm lửa. Cuối cùng, anh vò vò mái của tóc ngắn của mình, khóe môi cong lên thành một nụ cười cay đắng. “Nếu cháu hỏi chú vì sao năm đó lại không nhẫn tâm giữ mẹ cháu lại bên cạnh mà lại tôn trọng sự lựa chọn của bà, chú sẽ trả lời thế nào?”Trên mặt của Lôi Khải không có bất kì biểu hiện nào, nụ cười của ông càng lộ vẻ sâu xa hơn. “Có phải cậu không thể hạ quyết tâm được với con bé?”Phong Ấn nhìn chằm chằm vào đường chỉ tay phức tạp trên lòng bàn tay anh, trên trán anh lộ rõ vẻ thê lương và bất họ đều biết, chuyện không thể hạ quyết tâm với một người có thể gây bi thương đến mức nào. Đó chính là thứ được gọi là tình yêu đã bắt đầu, mà một khi tình yêu đã bắt đầu cũng là lúc nó sẽ đến mãnh liệt Ấn hít vào thật sâu, mùi thuốc lá ùa vào phổi anh. Sau đó anh nghiêm túc đối mắt mới Lôi Khải. “Việc nên chịu trách nhiệm cháu sẽ chịu trách nhiệm, chỉ là cháu cần một ít thời gian để xử lý một việc.”…Lôi Vận Trình không biết Lôi Khải và Phong Ấn đã nói những gì, Phong Ấn vừa từ thư phòng bước ra đã kéo Lôi Vận Trình lên phòng ngủ của cô. Tử Du hất cằm, nụ cười của cô ấy vô cùng thuần khiết ngắm nhìn hai người biến mất ở lối rẽ cầu thang, cô ấy thở dài. “Người trẻ tuổi luôn có sinh lực như vậy, Phong Ấn không thể không chế à? Nhưng mà đúng là phụ nữ ở học viện quân sự thì không hề tầm thường nha, anh xem Tiểu Tranh Tử của chúng ta kìa, thân thủ của con bé linh hoạt ghê, haizzz….”Lôi Dật Thành hiểu rõ điều mà Tử Du đang ám chỉ, anh ta buồn cười gõ đầu cô ấy. “Cũng đã là chị dâu của người ta rồi, nói chuyện phải bài bản một chút.”Tử Du chọc chọc vào người anh ta, vui mừng khi người khác gặp họa chỉ chỉ lên lầu. “Em có thể đi nghe lén không?”Mặt Lôi Dật Thành tái lại, “Phong Ấn đánh em anh sẽ mặc kệ đó.”“Anh ta dám, tương lai em sẽ là chị dâu của anh ta đó!” Tử Du diễu võ dương oai hất hất cằm. “Không lấy lòng em thì đứng có mà mơ đến việc cưới Tiểu Tranh Tử nhà mình.”Lôi Dật Thành trầm ngâm, nếu sự việc đơn giản như Tử Du nghĩ thì tốt vào phòng, Lôi Vận Trình đã bị anh vội vàng áp vào trên cửa rồi bắt đầu hôn cuồng nhiệt, tay Phong Ấn đặt chống vào thành cửa trên đầu cô, nụ hôn của anh vô cùng mãnh liệt khiến cô hít thở không thông. “Chờ chút…”Cô đẩy anh ra, trong lúc vô ý lại chạm vào chỗ đau của anh, khiến anh hít thở kịch liệt. Phong Ấn tựa đầu vào vai cô, anh cố gắng chịu đựng để cơn đau qua đi. Lôi Vận Trình không dám chạm bừa, cô nhẹ nhàng túm áo anh. “Bố em ra tay?”Phong Ấn gật gật đầu, Lôi Vận Trình hoảng sợ, cô dìu anh ngồi lên giường, kéo áo anh lên xem thì thấy có một vùng da bầm tím và ứ máu. Cô cắn môi thật mạnh, vừa đau lòng vừa tức giận. “Anh không đánh trả sao?”Phong Ấn nở nụ cười bắt đắc dĩ. “Không, trên đời này, có ba người đánh anh nhưng anh lại không thể nào đánh trả lại được, bố anh, bố em.” Anh sờ sờ mặt cô, “Và em.”Bỗng nhiên Lôi Vận Trình nhớ đến Hạ Viêm Lương, vẻ mặt cô sa sầm, gạt tay anh ra. “Nếu anh không thể quên Hạ Viêm Lương, vậy thì tại sao còn nhận lời em trước khi tốt nghiệp sẽ không -”“Không kết hôn.” Phong Ấn cắt ngang lời cô. “Anh chỉ hứa với em là trước khi em tốt nghiệp anh sẽ không kết hôn, chứ đâu có nói là không tìm phụ nữ, dù sao chúng ta vẫn chưa có người yêu, dựa vào điều gì em lại yêu cầu anh trong bốn năm thủ thân như ngọc?”Trong lúc nhất thời Lôi Vận Trình nghẹn lời, cô kinh ngạc nhìn anh. “Phong Ấn, anh còn có thể ác độc hơn một chút với em nữa không?”Hai người, bốn mắt nhìn nhau, Phong Ấn nhắm mắt lại, kéo cô vào lòng. “Cô bé ngốc, không phải anh nói anh và cô ta chưa từng làm gì sao, kể cả lúc em còn học trung học, đêm trước khi anh về quân đội, còn có cả vài năm gần đây em ở học viện quân sự, anh cố ý để em hiểu lầm anh và cô ta có gì đó với nhau, chỉ vì muốn em không hy vọng gì ở anh nữa, nhưng em lại bức anh không còn đường lui như thế này đây.”“Anh có thể nói với em, giữa hai người lúc trước có gì đó khiến em không thể so sánh được không?” Lôi Vận Trình không kiềm chế được nữa, hốc mắt cô đỏ ửng, cô không phải là người nhát gan, chỉ là giọng nói dịu dàng nhưng lại vô cùng kiên định của Hạ Viêm Lương trong điện thoại lại giống như một loại ma chú cứ văng vẳng bên tai cô, kiểu tự tin đó khiến cô cảm thấy sợ Ấn dừng lại một lát, sau đó lại ôm cô chặt hơn, anh đau lòng vuốt ve thân thể gầy gò của cô. “Chuyện này hãy để cho anh xử lý, em chỉ cần tin tưởng anh, cho dù cô ta nói gì đi nữa.”Anh ôm cô, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người cô. Trái tim Phong Ấn đã bị thứ dũng khí có tên “Cuối cùng” của cô chiếm giữ, một khi trái tim đã xác định được anh mới có thể cảm nhận được rõ ràng điều Vận Trình chậm rãi gật đầu, cô không muốn khóc, nhưng lại không kiềm chế được, cô ôm cổ anh khóc nức nở. “Chuyện… Em và Lục Tự…”“Suỵt, đừng suy nghĩ nữa.” Phong Ấn cúi đầu hôn nhẹ lên mặt cô. “Anh biết em là cô gái như thế nào, chuyện đó đều là lỗi của anh, người nên xin lỗi là anh, Trình Trình, không có gì nữa đâu em, tiếp theo, em là… Của anh…”Trong sự nghẹn ngào của mình, Lôi Vận Trình cắn mạnh vào cổ anh. Điều đó giống như lên án cho sự uất ức của cô từ trước đến nay. Trong lúc nhất thời cô không tài nào kìm chế được nước mắt, thậm chí nó càng tuôn rơi nhiều hơn vì những lời này của Phong Ấn, cô đã chờ bao lâu? Cô uất ức và oán hận, hận anh vì sao ép mọi việc đến ngõ cụt mới thừa nhận tình cảm của anh đối với lòng cô uất nghẹn, những đè nén không chỗ phát tiết bắt đầu tuôn trào, cô xoay người đưa lưng về phía anh, giơ tay đè ngực mình, hít thở thật sâu, nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn rơi không phía sau, Phong Ấn lặng lẽ kéo cô vào ngực, cằm anh vuốt nhẹ sau gáy cô, trong miệng anh không ngừng gọi tên cô.“Trình Trình, em cứ khóc như vậy, anh sẽ không kìm được… Ăn em… Để em chỉ nhớ mỗi mình anh, quên cậu ấy.”
truyện mục tiêu đã định